mask

Chùm thơ về nghề giáo - nghề cao quý

(Baonghean.vn) - Nhân kỷ niệm 40 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam, trân trọng gửi đến quý độc giả chùm thơ về nghề giáo - nghề cao quý. Những tác giả góp mặt trong chùm thơ này, có người là thầy giáo trường làng, có người là cô giáo cắm bản, người là giảng viên đại học, đặc biệt có người từng trong đội ngũ “những người thầy đi B” của năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có người công tác trong lĩnh vực giảng dạy khá đặc biệt là võ thuật... Tiếng thơ của họ trên trang báo này là nỗi niềm người thầy, là lời nhắn gửi với học trò, là tấc lòng riêng, những suy ngẫm thế sự…  

0:00 / 0:00
0:00

Thạch Quỳ

NGHỀ DẠY HỌC

Sáu mươi năm xa nghề dạy học

Nay tóc trắng trên đầu, trò cũ đến thăm

Tóc ta trắng, tóc học trò cũng trắng

Phút gặp gỡ thầy trò, tất cả bỗng xanh tươi

Cái máy xóa thời gian không xóa nổi tình người

Sáu mươi năm, nguyên vẹn những khóc cười...

Lê Quốc Hán

HỒN NHIÊN

Mỗi ngày nguyện sống hồn nhiên

giữa dòng đời nước triều lên. Thất thường!

Trót sinh ghềnh thác đầu nguồn

trái tim nhỏ lệ khóc hờn tuổi thơ

Thanh xuân - sông lở đôi bờ

vượt qua vực thẳm mà ngờ chiêm bao

Như con cò trắng ca dao

mai ngày lộn cổ xuống ao. Cũng đành!

Dang đôi cánh giữa trời xanh

cùng bao bè bạn dệt thành bài thơ

Trăm năm nguyên vẹn ước mơ

hồn nhiên bơi giữa đôi bờ đục trong.

Ngô Đức Tiến

KỶ NIỆM MÁI TRƯỜNG

Tôi vẫn thường có chút tự hào riêng

Là lớp đầu học trò trường huyện

Ai đếm được ngàn vạn lá dâu non nuôi con tằm khôn lớn

Để chăng tơ suốt cả đời người

Nghĩ về trường nhớ lắm trường ơi

Thương ngọn đèn khuya sáng qua nhiều thế hệ

Thương ánh mắt thầy in hình bao lớp trẻ

Thương mái tranh gầy ngọt ngọn gió nồm nam

Tôi nhớ những ngày đất nước gian nan

Bom đạn giặc dội lên vùng thương nhớ ấy

Chúng tôi đi chân lún trên phù sa sông Tiền sông Hậu

Mà tấm lòng dào dạt nước sông Dinh

Tôi nhớ thầy Bài, thầy Báo, thầy Anh...

Nhớ bạn bầu tôi Huệ, Châu, Đăng, Tợi...

Mấy chục năm qua thêm bao bầu bạn mới

Những học trò trường huyện thân thương

Nghĩ về trường về khoảng sáng thiêng liêng

Về sự vĩnh hằng và những gì sôi động

Và kỷ niệm như từng đợt sóng

Vỗ vào đời những âm hưởng thương yêu.

Nguyễn Hữu Quyền

THỊ TRẤN DÙNG CỦA TÔI

Sông Lam đổ về tim Dùng*

Ngẩn ngơ ngựa trời ngủ trên ống khói**

Nước bạc. Phù sa trắng

Lũ hồn ta trôi

Nhặt lá đa trên sân trường cũ

Vác ước mơ về

Nghe tiếng ve

Một lưỡi rìu ngủ mê dưới đất

(Nghe nói của người tiền sử)

Lật Dùng lên

Cắt ra thấy ngôi sao mai

Ngày xưa sao báo cho tiền nhân dừng lại

Không còn sậy trên bãi

Lại một năm lũ về...

*Tên gọi thị trấn Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.

**Ống khói Nhà máy đường năm xưa sót lại ở Dùng.

Hoàng Cẩm Thạch

NHỮNG CÁNH CHIM VỀ TỔ

(Tặng các em học sinh khóa 1984-1987)

Như bầy chim mải miết bay xa

Cánh đại bàng vượt trùng khơi vùng vẫy

Một góc rừng tiếng gà trưa vang gáy

Và nơi nào cò lặn lội bờ sông?

Tần tảo sớm hôm trôi nổi ngược dòng

Bao khát vọng trải cùng năm tháng

Các em đi tìm nguồn ánh sáng

Cho hôm nay rạng rỡ mặt người

Có niềm vui giàn giụa nước mắt rơi

Có nỗi nhớ lắng tiếng cười tinh nghịch

Tuổi học trò qua mau trong ánh mắt

Bụi thời gian hằn đôi má em ơi!

Như bầy chim bay tận cuối trời

Tìm về tổ ta nhớ người khuya sớm

Biển dẫu xa và trời dù cao rộng

Mưa về nguồn trong mát suối quê hương

Bước chân em lại in dấu trên đường

Mặt hồ lặng soi trời xanh đáy nước

Núi trầm tư đêm ngày chờ thức

Tiếng cười ai vang vọng sân trường…

Cao Tuấn Hải

THẦY ƠI!

Có một nghề không bụi phấn bay bay

Không hoa phượng đỏ hồng ngoài khung cửa

Không giáo án miệt mài quên giấc ngủ

Không tiếng ve náo nức những mùa thi

Có một nghề không Toán học chi li

Không văn học bục cao dạy giảng

Không lãng mạn tiếng còi tàu chào bến cảng

Không pha lê đẹp đẽ ở trên đời

Có một nghề dạy tín nghĩa làm người

Lấy trí dũng, từ bi làm khuôn thước

Văn hóa cha ông ngàn đời thuở trước

Làm vui chung, đau đáu nỗi riêng mình

Những chuyến đò vất vả trung trinh

Thầy vẫn miệt mài quên cho mình bến đỗ

Như con sóng vỗ hai bờ gian khổ

Bồi bên con và bên lở thầy giành.

Tin mới